Buổi tối trôi qua hoàn toàn êm ả, bữa cơm giản dịcủabốn người sôi nổi tiếng kể chuyện và nghị luận. Trần Dự Liên vừa gắp cho Vân Hòa một miếng dưa xào vừa nói: “Thì xa thụ yêu mới chính là kẻ đầu sỏcủahạn hán lần này. Còn phải vất vả chân nhân thêm một khoảng thời gian nữa rồi.” Vân Hòa gật đầu đáp lễ, trầm giọng nói: “Mặc dù đã rõ nguồn cơ, thụ yêu này xảo quyệt gian manh, hiện đã trốn mất tăm tích. E rằng cũng không tốn ít công sức đâu.” Chàng quay sang cậu thiếu niên đang thì thầm to nhỏ với Ảnh Ảnh ở phía đối diện: “Phải rồi, chẳng phải cậu bé này đi học ở xa sao? Tại sao lại đột ngột trở về như vậy?” Trần Dự Văn nghe vậy thì cười khẽ, gãi gãi đầu bẽn lẽn nói: “Thưa chân nhân, mấy ngày trước Dự Văn nhận được thưcủacha báo rằng đã mời được chân nhân đến cứu hạn cho trấn, vì nóng lòng muốn giúp cha giúp đỡ khách quý mà lập tức xin thầy nghỉ vài ngày về thăm nhà!” Trần Dự Liên nói thêm: “Xin hai vị đừng bận tâm đứa nhỏ này, cha con tôi ngủ với nhau, không làm phiền đến căn phòngcủahai vị!” Vân Hòa gật gù, thầm nghĩ nếu hai người muốn làm phiền thìtacũng không cho phép.
Ảnh Ảnh chợt nói: “Sư phụ, lúc nãy Dự Văn ca ca hỏi con ngày mai thầy tròtacó cần huynh ấy đi theo giúp đỡ gì không. Sư phụ thấy sao?” Nghe nàng gọi “Văn Dự ca ca” hết sức thân thiết, đạo sĩ khẽ liếc nhìn hai người trẻ tuổi, thầm hừ lạnh. Chàng bình thản nói: “Ai bảo sáng mai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/49589/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.