Ảnh Ảnh chỉ cảm thấy một cánh tay rắn chắc đột nhiên vòng qua bụng, xốc nàng rời mặt đất. Mắt nàng hoa lên, chưa kịp nhìn kỹ biến chuyển xung quanh thì khoảng không chợt như bức màn đỏ đổ sập xuống, thoáng chốc Ảnh Ảnh đã trở lại khu rừng thưa yên tĩnh. Vòng tay vắt ngang bụng càng lúc càng siết chặt, khiến nàng gần như không thở được. Ảnh Ảnh yếu ớt hô lên: “Dự… Dự Văn ca ca?” Dự Văn lập tức buông nàng ra, nhẹ giọng nói: “Họ tới rồi.” Ảnh Ảnh theo hướng cậu nhìn, dõi về phía màn đêm xa xăm, nhưng nào có ai đang bước đến? Chỉ thấy trong đêm, những bóng cây cao ngất nhẹ nhàng đu đưa cành lá theo tiếng gió “u u”, tạo ra khung cảnh vô cùng ma mị.
Một lúc sau, Vân Hòa cùng Thanh Ngọc sau một hồi thất thiểu tìm kiếm cũng đã gặp được Ảnh Ảnh cùng Dự Văn đang trầm lặng đứng giữa khu rừng. Thanh Ngọc lúc này mang hình dạng con người, vẻ mặt nghi hoặc lẩm bẩm: “Kì quái, kì quái. Sao càng đến gần hai đứa trẻ, bổn yêu cảm thấy mùi thụ yêu càng rõ ràng hơn?” Khuôn mặt đăm chiêu của Vân Hòa tức thì trở nên u ám. Chàng đột ngột dừng lại cách Dự Văn cùng Ảnh Ảnh một khoảng xa. Dự Văn cũng không hề tỏ vẻ vui mừng hay hào hứng khi nhìn thấy “Vân Hòa chân nhân”, chỉ ôm tay phải đứng bất động, cùng Vân Hòa chiếu tướng lẫn nhau.
Một lát sau, cậu ta quay sang Ảnh Ảnh, khẽ nói: “Muội mau sang phía kia mà đứng. Đứng cách càng xa ta và sư phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/2793252/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.