Trần Văn Dự vừa về tới kinh thành đã bị vị hoàng huynh quý hóa xoay cho túi bụi, sáng sớm thượng triều chưa nói, tan triều còn bị giữ lại giải quyết công vụ tới tối mịt mới được thả về. Chàng lại còn có chút bất bình, đối với vị hoàng huynh quý hóa kia lại càng làm mặt lạnh, cố tình không tỏ ra thân thiết như trước. Cứ như thế suốt ba tháng liền. Trần Văn Nghĩa cuối cùng không chịu nổi thái độ lạnh lùng xa cách của em trai như thế nữa, bèn triệu chàng vào Ngự thư phòng khuyên nhủ: “Hoàng huynh dạo này sức khỏe không được tốt nên mới phải nhọc lòng đệ, đệ còn giận dỗi ta không cho đệ thời gian đoàn viên với người đẹp ư?” Cục tức ban đầu của Trần Văn Dự bị nói sai lệch như thế thì càng dâng tới tận họng, chỉ hiềm nỗi người đứng trước mặt chàng lớn hơn về vai vế cả trong gia đình lẫn trong triều đình. Chàng hừ lạnh: “Đệ không giận vì huynh giao nhiều công vụ cho đệ! Đệ giận huynh xen vào việc riêng tư của đệ quá nhiều!” Trần Văn Nghĩa lúc này mới vỡ lẽ, vội vàng xua tay nói: “Thôi được, thôi được! Việc nhà của đệ thì đệ tự sắp xếp, hoàng huynh không xen vào nữa! Không xen vào nữa được chưa?” Trần Văn Dự lúc này mới tạm dằn cơn giận xuống, vẻ mặt hòa hoãn gật gật đầu. Chàng là người có thù tất báo, trong lĩnh vực thù dai thì lại ít ai sánh bằng. Ai làm phương hại đến chàng, chàng nhất định trả lại cho hắn gấp bội. Dĩ nhiên, người trong gia đình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/49586/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.