Dư Ảnh thoát khỏi mộng cảnh, chầm chậm mở đôi mắt nhập nhèm. Nàng vừa nhìn thấy rõ, đã đối diện với ánh mắt sáng như sao của Trần Văn Dự đang kề sát bên. Dường như chàng đã thức dậy từ lâu, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế siết chặt eo Dư Ảnh lúc ngủ. Dư Ảnh ngượng ngùng gọi khẽ: “Vương gia!” Trần Văn Dự đột ngột ngồi bật dậy, nghiến răng nói: “Giỏi lắm, Dư Ảnh, giỏi lắm!” Nàng dám mơ thấy chàng làm gian thần, còn bắt chàng trong mộng cảnh phải chạy tới chạy lui, bày mưu tính kể lật đổ chính mình! Trần Văn Dự chỉ muốn lật cô nàng quá quắt này xuống đánh vào mông nàng một trận ra trò. Thấy ánh mắt chàng tóe lửa, Dư Ảnh cũng hơi chột dạ. Nàng chậm rãi bò dậy, ánh mắt ngơ ngác nhìn Trần Văn Dự như con nai con lạc lối giữa núi rừng tinh khôi. Sau đó dường như Dư Ảnh cũng sực hiểu ra, vội nói: “Vương gia, từ đầu người đã đồng ý với tiểu nữ, không truy cứu những điều nhìn thấy trong giấc mơ!” Trần Văn Dự làm như không nghe thấy, trong lòng càng thêm bực tức. Chẳng phải chàng đã bảo sẽ đối xử với nàng như muội muội sao, chẳng phải chàng đã đối tốt với nàng hết mức có thể sao? Giấc mơ cũng từ suy nghĩ ban ngày mà có, nàng không nghĩ xấu về chàng thì há mơ thấy chàng thành kẻ gian đây! Bây giờ còn xưng hô xa lạ như vậy, rõ ràng là phũ bỏ hết quan hệ mà! Trần Văn Dự nhớ lại quãng thời gian đồng cam cộng khổ cùng những phút giây ngọt ngào với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/49585/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.