Dãy núi Bạch Liên từ lâu nổi tiếng linh thiêng. Trên đỉnh núi cao nhất còn xây một ngôi chùa vững chãi, được tiên hoàng đặt tên là chùa Liên Sơn. Từ hướng hoàng cung Vân Triều, để đến được ngôi chùa ấy, còn phải đi qua cánh rừng thưa dưới chân núi, băng qua sườn một ngọn núi thấp, sau đó mới tới được đỉnh Bạch Liên. Trên con đường nhỏ ven triền núi, một đoàn người ngựa xa hoa chậm rãi nối đuôi nhau tiến về phía trước. Con đường này đã quen với giới quý tộc quan lại, những người dân sống rải rác ở sườn núi cũng cũng chẳng còn sợ hãi những kẻ xa hoa lạnh lùng kia, chỉ bình thản và cung kính nhường đường. Kẻ tinh ý còn nhận thấy, chiếc xe đứng thứ ba hẳn là xe chở chủ nhân, vì sang trọng và to lớn nhất.
Chiều thu mây trời lảng bảng, mấy gợn gió hơi se lạnh thổi bay tấm màn xe ngựa phất phơ. Chút không khí lạnh lọtvàoxe, khiến Dư Ảnh đang tựa ngườivàothành xe ngủ say hơi co người lại. Thường Ngọc vừa giơ tay vén lại tấm rèm nhung đỏ, vừa nhăn mặt nói: “Đểtiểu thư đi đường vất vả, chẳng biết hoàng hậu nương nương có ý gì đây?” Nàng vừa nói xong, đã có tiếng tằng hắng đầy trách cứ vang lên sát bên tai. Giọng Thiệu Vi đè thấp hết mức: “Thường Ngọc muội, sao có thể nói không suy nghĩ như vậy? Lời ấy đến tai người hoàng tộc, chẳng biết tiểu thưcủachúngtakhổ sở cỡ nào? Vả lại, chẳng phải hằng năm cũng có không ít người trong cung đến chùa ấy cầu nguyện sao?” Thường Ngọc hừ nhẹ: “Tỷ nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-ta-di-vao-giac-mo-cua-nang-du-anh-mong/2793259/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.