Từ đó có thể thấy được, bị buộc lên ngôi và chủ động tạo phản là hai chuyện có tính chất hoàn toàn khác nhau.
Bởi vậy phải để cho Thương Lan đắc ý một phen, chờ hắn làm cho sự tình rối loạn cả lên, cuối cùng vì chuyện hãm hại Thiển Thủy Thanh mà kích động khiến cho binh biến xảy ra, tất cả chuyện tình mới trở nên thuận lợi như nước chảy thành sông.
Mặc dù là cùng một sự kiện, nhưng sự tình chỉ thay đổi thứ tự một chút, tính chất của nó lập tức trở nên khác hoàn toàn. Lấy thân phận của một kẻ bị hại bắt buộc phải đánh trả, luôn luôn sẽ tốt hơn hành động với thân phận của kẻ chủ động hại người, trên danh nghĩa sẽ chiếm rất nhiều ưu thế.
Huống chi cũng chỉ có làm như vậy, Thương Lan mới có thể buông lơi cảnh giác, thả lỏng bọn Vân Nghê đang bị tạm giam. Lúc ấy, bọn Tô Vân được hắn phái đi cứu viện mới có cơ hội động thủ.
Sau khi khởi binh ở núi Tuyết Liên, chỉ trong khoảng chừng hai tháng, quân đội của Thiển Thủy Thanh gần như càn quét khắp nơi. Đại kỳ của hắn đi tới đâu, tất cả đều bái phục, không ai dám không khâm phục. Tất cả quân đội của Đế quốc Thiên Phong và Thương Lan, cuối cùng đều quy phục dưới quyền thống trị của Thiển Thủy Thanh, đại quân thẳng tiến thành Thương Thiên. Có danh phận đại nghĩa bị bắt buộc phản kháng, có hành vi bĩ ổi bán đứng lãnh thổ quốc gia của Thương Lan, sự tồn tại và hành vi của Thiển Thủy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-quoc-thien-phong/2318347/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.