Trong quán rượu mà bọn binh sĩ thích lui tới nhất, lão bản nương tuy hơi lớn tuổi nhưng nhan sắc vẫn còn mặn mà diễm lệ mang một vò rượu ngon nhất tới cho Thiển Thủy Thanh.
Người ngày xưa đưa thư giùm hắn vẫn còn đây, nhưng người nhận thư thì đã xa tận phương nào...Đời người lúc hợp lúc tan, rất khó mà nắm bắt, duy chỉ có nắm chắc lấy mỗi phút giây hiện tại có lẽ mới là chuyện thật sự có ý nghĩa.
Nhưng vấn đề ở chỗ là...làm thế nào để nắm bắt?
Trong lòng Thiển Thủy Thanh mê man không rõ.
- Thu lão bản, nàng biết đánh đàn không?
Thiển Thủy Thanh hỏi.
Lão bản nương nở một nụ cười quyến rũ với Thiển Thủy Thanh:
- Chúng ta là người tục, chuyện đánh đàn chỉ có người tao nhã mới có thể làm được.
Hiển nhiên nàng đã nhìn thấy cây cổ cầm đặt bên người Thiển Thủy Thanh.
Tao nhã?
Thiển Thủy Thanh bật cười ha hả.
Thì ra ở nhà suốt ngày không làm gì cả, chính là con người tao nhã, còn ở ngoài làm lụng vất vả bằng đôi tay của chính mình lại là tục nhân sao?
Con người ta thật cũng buồn cười.
- Ta cũng không biết.
Hắn thuận miệng đáp.
Tiện tay hắn gảy nhẹ dây đàn vài cái, những tiếng tưng tưng phát ra từ chiếc cổ cầm nghe như dòng suối rót vào tận lòng người.
- Nếu như có một người không phải là bằng hữu, chỉ gặp mặt nàng một lần duy nhất, thậm chí ngay cả nói chuyện cũng chỉ nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-quoc-thien-phong/2317916/quyen-4-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.