Edit:Trucxinh
Đại Ca Suối chảy róc rách, từ trên đỉnh núi cao chót vót xa xa đổ xuốngngàn dặm, hòa vào nước tuyết của núi băng quanh năm không tan, uốn lượnchảy dài. Một tiếng chim ưng lanh lảnh vọng tới, chỉ thấy một con hùngưng(*) cắt ngang qua đường chân trời xanh biếc, cuối cùng dừng lại ở một khoảng trời nào đó, không ngừng lượn quanh. Tiếng vó ngựa lại gần, mộtnam tử trẻ tuổi tuấn tú mặc áo đen ngồi trên lưng một con tuấn mã lôngđen cao lớn lẫm liệt đi đến. Thân hình hắn cao to, vai khoác thiết giáp, áo giáp che ngực khắc hoa văn hình hổ, mái tóc đen dài phất phới tronggió ngạo nghễ hoang dại, vẻ mặt lạnh lùng, có vẻ không phải người thíchcười nhưng khiến người ta có cảm giác trầm ổn, tin tưởng. Hắn chính làthủ lĩnh Hổ quân trấn thủ biên quan nhiều năm Uy Viễn Hầu Đông PhươngNgọc. Đương nhiên lúc này hắn còn chưa tiếp được ý chỉ phong hầu củahoàng đế.
Ngẩng đầu nhìn trời xanh xa xa, đôi mắt lạnh lùng sâu thẳm hơi nheo lại, tầm mắt rơi trên bóng đen còn đang lượn quanh không xa, hắn giơ ngóntay lên cho vào miệng, phát ra tiếng gọi chói tai, chỉ thấy con hùng ưng kia nghe tiếng giang cánh bay lại, cuối cùng hạ xuống vai hắn, chính là một con hải đông thanh(**) lông đen tinh khôn đẹp đẽ. Đông Phương Ngọctháo cái ống trúc nhỏ từ chân hải đông thanh, mở ống lấy ra một tờ giấynhỏ, nhìn qua, môi khẽ nhếch, thoáng hiện ý cười, khiến cả người hắnnhìn ấm áp hẳn lên. Nhị đệ? Thập lục công chúa? Xem ra ý hoàng thượng…Chinh chiến nhiều năm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-tuong-cong-ngay-tho-de-nhat-manh-phu/11820/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.