Tần Tuyết tái mặt, núp sau lưng tôi lo lắng hỏi: “Đại sư, tà vật là thứ gì?”
“Rất nhanh sẽ biết ngay thôi!”
Tôi lãnh đạm nói.
Sau đó, tôi vung xẻng và bắt đầu đào cẩn thận từng chút một ở chỗ bức tường khuất, nơi hàng dấu chân nhỏ biến mất.
Tà vật là một loại trấn vật, có điều trấn vật thường dùng để cầu may tránh họa, biến họa thành phúc, còn tà vật thì dùng để hại người.
Tuy nhiên, bất kể là trấn vật hay tà vật, chỉ có người xuống tay mới biết đó là thứ gì, bố trí ở đâu, khi bố trí phải dùng cái gì để khống chế nó. Chỉ cần có chút bất cẩn thì có khả năng làm hỏng món đồ được bố trí, không những sẽ phá hoại phong thủy mà thậm chí còn sẽ biến lành thành dữ, gây thành đại họa.
Xoạt, xoạt, xoạt...
Căn nhà cũ im lìm chết chóc, chỉ có tiếng tôi cầm xẻng khua tay xúc đất. Và tiếng thở căng thẳng của Tần Tuyết.
Cộp!
Đến khi tôi đào sâu khoảng chừng ba tấc dưới đáy bức tường khuất, cái xẻng trong tay tôi thình lình va chạm phải một món đồ, phát ra một âm thanh trầm đục.
Đào được rồi!
Tà vật này được chôn khá sâu.
“Đại sư, là, là một bé trai...”
Tôi vừa quay đầu vứt cái xẻng đi, Tần Tuyết liền mặt mày trắng bệch chỉ vào đồ vật mới lộ ra hình hài ở dưới đất, đôi mắt trợn to đầy kinh hãi hét lên.
Tôi cúi đầu nhìn xuống.
Quả thật không sai.
Trong lòng đất ẩm ướt, một thân hình bé nhỏ nằm đó, có bàn tay nhỏ, cánh tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-phong-thuy-su/150100/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.