"He he he..."
Tôi vừa mở lời, đôi mắt đỏ ké màu máu của con rối nhìn trừng trừng vào tôi, ánh mắt u ám, miệng phát ra âm thanh lạch cạch giống như tiếng răng va đập vào nhau mỗi khi trời lạnh cóng.
Tần Tuyết trốn sau lưng tôi, không dám nhìn thẳng.
“Tiểu Tuyết, con qua đây.”
Giọng của con rối bỗng nhiên chuyển sang giọng của người phụ nữ lúc trước. Từ giọng sắc lẹm u ám đột ngột biến thành dịu dàng hiền từ.
Tôi có thể cảm nhận được thân thể Tần Tuyết đang dán sau lưng tôi thình lình trở nên cứng ngắc.
“Mẹ?”
Cô ấy run rẩy giọng, thì thầm kêu một tiếng.
“Tiểu Tuyết, lại đây!”
Con rối ngoắc ngoắc tay vẫy gọi Tần Tuyết.
Tần Tuyết sợ hãi nhìn con rối một hồi, không ngờ lại nhích người chầm chậm đi về phía nó.
“Mẹ, con nhớ mẹ lắm...”
Cô ấy vừa đi vừa lẩm bẩm, ánh mắt dần dần đờ đẫn.
Con rối dang rộng vòng tay đón Tần Tuyết: “Lại đây nào, con ngoan!”
Rõ ràng nó mang hình hài của một đứa trẻ năm sáu tuổi, trong đôi mắt đỏ ké màu máu ẩn chứa toan tính và thủ đoạn, vậy mà trên mặt lại ngập tràn dịu dàng yêu thương, mở rộng vòng tay đợi ôm Tần Tuyết vào lòng, cái tình huống này có chút quỷ dị u ám không nói nên lời.
Tôi kéo lấy Tần Tuyết, vỗ nhẹ lên Thiên Linh Cái (1) của cô ấy, trầm giọng quát: “Tỉnh lại đi, nó không phải là mẹ của cô!”
Một chiêu vừa tung ra, đề hồ quán đỉnh (2).
(1) Xương đỉnh đầu của người hoặc động vật, không phải bùa chú .
(2)
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-phong-thuy-su/150099/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.