Diệp Huyên nói trong vô thức: “Có cần ta cùng đi với cô không?”
Vãn Quân lập tức đáp: “Cần!”
Diệp Huyên: “…”
Vãn Quân cười nói: “Nhìn biểu cảm của ngươi, hình như ngươi không nguyện ý cho lắm!”
Diệp Huyên lắc đầu: “Không phải ta không nguyện ý, mà là trực giác của ta mách bảo, nếu ta đi cùng với cô, có thể sẽ xảy ra chuyện chẳng lành!”
Vãn Quân hỏi: “Nguyên Nhân Tai Ách?”
Diệp Huyên gật đầu: “Phải!”
Vãn Quân cười nói: “Ta không sợ!”
Diệp Huyên lắc đầu mỉm cười: “Vãn Quân, cô biết không? Nếu không phải đại ca ta, bất kì ai đi theo ta cũng đều sẽ gặp kiếp nạn”.
Hắn đương nhiên không quên kiếp nạn kinh hoàng đó!
Ngay cả Niệm Niệm và Đồ cũng bất lực trước kiếp nạn!
Vãn Quân đối mặt với Diệp Huyên: “Ta đã nói rồi! Sau khi ngươi cứu ta, bất kì nhân quả nào của ngươi, chúng ta đều sẽ cùng nhau gánh vác!”
Diệp Huyên do dự một chút, đang định nói thì Vãn Quân đột nhiên nói: “Ta không sợ, ngươi sợ cái gì? Hay là, ngươi cho rằng ta đang quấn lấy ngươi?”
Diệp Huyên liền vội lắc đầu: “Đương nhiên không phải! Ta…”
Vãn Quân nói: “Thế thì đi Kiếm Uyên thôi!”
Nói đoạn, nàng kéo Diệp Huyên xoay người rời đi, sau khi Diệp Huyên và Vãn Quân rời đi, Thiên Sư kia đột nhiên lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Bất luận thế nào, muội buộc phải làm gia chủ!”
Thiên Mẫu nhìn về phía Thiên Sư: “Thiên Sư, người khăng khăng chọn Vãn Quân, là bởi vì thiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325306/chuong-5808.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.