Vãn Quân khẽ nhíu mày: “Tại sao?”
Thiên Sư nhìn Vãn Quân: “Bởi vì vị trí đó vốn là của muội!”
Nghe vậy, hai tay Vãn Quân từ từ siết chặt tay lại!
Vốn dĩ chính là của nàng!
Lúc trước, phụ thân nàng là Thiên chủ của Thiên gia, nàng là Thiếu chủ của Thiên gia, nhưng sau đó xảy ra biến cố, vị trí Thiên chủ Thiên gia bị Thiên Lâm cướp đi!
Thiên Sư lại nói: “Muội nên lấy lại những gì vốn dĩ thuộc về phụ thân muội và muội!”
Sau khi trầm mặc một lúc, Vãn Quân đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía Diệp Huyên: “Ngươi thấy sao?”
Diệp Huyên có chút sững sờ, hắn không ngờ Vãn Quân sẽ đột nhiên hỏi hắn!
Diệp Huyên suy nghĩ một chút, sau đó nói: “Đây là chuyện nội bộ của Thiên gia các cô!”
Vãn Quân nhìn Diệp Huyên: “Ta muốn nghe ý kiến của ngươi!”
Sau nghĩ suy nghĩ một chút, Diệp Huyên nói: “Ý kiến của ta là không làm!”
Vãn Quân sững người, sau đó mỉm cười: “Tại sao!”
Diệp Huyên liếc nhìn Thiên Sư, nhẹ giọng nói: “Năm đó phụ thân cô xảy ra chuyện, Thiên gia đối xử với cả nhà cô như thế nào? Nói thật, một gia tộc máu lạnh như vậy, ta thấy chẳng có gì đáng để lưu luyến cả! Vả lại, vị cô nương này lại bảo cô quay về làm gia chủ, e là mục đích cũng chẳng đơn giản như thế!”
Lúc nói Diệp Huyên không ngừng nhìn chằm chằm Thiên Sư.
Thiên Sư nhìn Diệp Huyên: “Diệp công tử, Thiên gia là nhà của muội ấy!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325305/chuong-5807.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.