Diệp Huyên uốn éo đi tiếp.
Này thì chảnh với ông này!
Cô gái lại nói: “Thiếu niên tuấn tú như vậy, sao lại hẹp hòi thế chứ?”
Diệp Huyên dừng bước, quay người nhìn về phía cô gái: “Cô vừa nói gì cơ?”
Cô gái đáp: “Sao lòng dạ hẹp hòi thế chứ!”
Diệp Huyên lắc đầu: “Câu trước cơ!”
Cô gái đáp: “Thiếu niên tuấn tú như vậy?”
Diệp Huyên chớp mắt: “Cô thấy ta anh tuấn lắm hả?”
Cô gái gật đầu: “Bàn về nhan sắc, ngươi có thể coi như xếp thứ hạng cao hơn trong số đàn ông ta từng gặp… À không, ngươi đứng đầu luôn á!”
Diệp Huyên cười hề hề: “Cô nương, ta cảm thấy chúng ta vẫn có đề tài chung đó!”
Cô gái chậm rãi ngồi xếp bằng, nàng ta nói: “Thật không dám giấu giếm, ta muốn ngươi giúp đỡ ta!”
Diệp Huyên gật đầu: “Ta thấy được!”
Nói tới đó, cô gái hơi do dự, ngập ngừng.
Diệp Huyên cũng im lặng.
Một lát sau, cô gái nói: “Thanh kiếm này tên là Thiên Tội, là thanh kiếm mạnh thứ hai của tinh vực Minh Hà, trong đó có sức mạnh tội ác, nếu ngươi lấy được nó…”
Diệp Huyên đột nhiên lắc đầu: “Cô nương, ta không phải loại người dựa dẫm vào ngoại vật!”
Dứt lời, hắn liền giơ thanh kiếm trong tay lên: “Ngoài kiếm ra thì trước giờ Diệp Huyên ta không dựa vào bất cứ ngoại vật nào!”
Cô gái khẽ gật đầu, giơ ngón cái lên: “Công tử giỏi quá! Tiểu nữ bội phục!”
Diệp Huyên thu kiếm về, cười nói: “Cô nương,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325260/chuong-5762.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.