Sau tiếng gào của cô gái, cả Táng Sơn đều rung chuyển mạnh mẽ.
Diệp Huyên thoáng kinh hãi, thực lực của cô gái này thực sự đáng gờm đây!
Tại sao lúc nào hắn cũng gặp phải mấy cô gái mạnh vậy chứ?
Âm thịnh dương suy chăng?
Nhưng đúng lúc này, cô gái kia đột nhiên đứng dậy, mặc dù trong mắt nàng ta không có tròng đen nhưng Diệp Huyên lại có thể cảm nhận được nàng ta đang nhìn chằm chằm mình”.
Diệp Huyên hơi do dự một lát mới nói: “Ta đến để so tài”.
Cô gái nói: “Chẳng phải ngươi đang xin chết sao?”
Diệp Huyên gật đầu: “Nhưng ta không thật lòng muốn chết!”
Cô gái tức giận: “Vậy người còn cầu xin chết cái quỷ gì?”
Diệp Huyên nghiêm túc đáp: “Cầu chết là một loại thái độ thôi”.
Cô gái cười lạnh, trong nụ cười ấy còn chứa cả ý tứ châm biếm: “Thái độ? Ngươi muốn rèn luyện bản thân, nhưng lại không dám ép mình tới cực hạn. Nếu như không thể đến cực hạn, vậy ngươi đòi đột phá kiểu gì? Trưởng bối trong nhà không nói với ngươi rằng cách nâng cao thực lực tốt nhất chính là tôi luyện trong tuyệt cảnh bao giờ sao?”
Diệp Huyên trầm mặc.
Cô gái lại nói: “Thực lực hiện giờ của ta có thể đè ngươi ra mà đánh. Nhưng lại không thể ép ngươi tới cực hạn. Nếu ngươi chọn cách này để nâng thực lực thì làm gì có ý nghĩa?”
Diệp Huyên nhìn cô gái: “Lỡ ta thả cô rồi cô đánh chết ta thì sao?”
Cô gái mặt không cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325259/chuong-5761.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.