Diệp Huyên gật đầu rồi xếp bằng ngồi xuống, hồi tưởng lạnh trận đấu cùng cô gái kia.
Kiếm của nàng ta cực nhanh, nhanh hơn cả hắn, vì vậy mới ép hẳn phải dùng đến tuyệt chiêu đồng quy vu tận.
Từ khi bắt đầu cho đến kết thúc, hắn vẫn luôn bị đẩy vào thế bị động.
Trước kia, khi còn có thân thể cứng rắn phụ trợ, kiếm của hắn chắc chắn nhanh hơn cô gái, nhưng giờ đây hắn đã không còn nhục thân Thần Cảnh nữa.
Phải làm sao để mạnh lên? Phải làm sao để đột phá?
Diệp Huyên rơi vào trầm tư.
Kiếm tu lẳng lặng đứng bên, không nói gì.
Khoảng một canh giờ sau, Diệp Huyên bỗng đứng dậy, dùng kiếm Vô Thượng thi triển Thuấn Sát Nhất Kiếm, khiến nó bay tít ra hơn nghìn dặm.
Hắn nhìn theo, im lặng không nói.
Tư Đồ Thính Vân cũng từng thi triển kiếm kỹ này, kết quả nhanh hơn hắn gấp mấy lần dù không nương nhờ ngoại lực nào.
Nàng ta làm được, sao hắn lại không được?
Nghĩ vậy, hắn thu kiếm về rồi lại dùng Thuấn Sát Nhất Kiếm, cứ thế luyện hết lần này đến lần khác.
Kiếm tu đứng bên quan sát, thi thoảng sẽ chêm vào đôi ba câu, tất cả đều giúp Diệp Huyên ngộ ra được rất nhiều.
Việc hắn không ngừng sử dụng Thuấn Sát Nhất Kiếm này đã không còn là luyện tập, mà là đang theo đuổi cảnh giới “tâm ở chỗ nào, kiếm chỉ chỗ đó” mà kiếm tu đã nói.
Tốc độ và sức mạnh là hai thứ hắn đang truy cầu, nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325197/chuong-5699.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.