Kiếm tu dừng bước giữa vũ trụ, quay lại hỏi Diệp Huyên: “Đệ nghĩ thế nào?”
Sau một hồi im lặng, hắn đáp: “Còn thiếu sót rất nhiều”.
Kiếm tu: “Nói thử ta nghe”.
Diệp Huyên: “Trước kia, ta đã quá ỷ lại vào thân xác của mình. Bây giờ không có nó, ta hoàn toàn không được tự tin như trước”.
Kiếm tu cười: “Nhục thân là do đệ tu luyện mà thành, tất nhiên có thể làm nó trở nên mạnh mẽ. Nhưng nếu muốn trở thành kiếm tu mạnh thì tốt nhất đừng ỷ lại vào bất kỳ ngoại lực nào trước khi thật sự đạt đến Phàm Kiếm. Khi ấy, kiếm đạo của đệ sẽ mãi trì trệ tại chỗ. Tựa như ban nãy, nếu có thân xác cứng rắn, cô gái kia căn bản không phải đối thủ của đệ, nhưng nếu đệ dựa vào nhục thân mà thắng thì sẽ không biết kiếm đạo của mình thiếu sót nơi nào”.
Hắn ta dừng lại một thoáng rồi bổ sung: “Có biết thiếu chỗ nào không?”
Diệp Huyên: “Không đủ nhanh”.
Kiếm tu lắc đầu: “Nhanh thật sự ở đây không phải là kiếm nhanh, mà là tâm phải nhanh”.
Diệp Huyên khó hiểu: “Nghĩa là thế nào?”
Kiếm tu cười: “Đệ đã nghe đến Tâm Kiếm bao giờ chưa?”
Diệp Huyên: “Dùng tâm ngự kiếm?”
Kiếm tu: “Không phải, mà là tâm là kiếm, kiếm là tâm”.
Diệp Huyên lắc đầu: “Không hiểu lắm”.
Kiếm tu cười: “Nơi tâm hướng về chính là nơi kiếm chỉ đến. Đây là một cảnh giới của khoái kiếm mà đệ hẳn đã nghe qua nhưng không thi triển được đến cực hạn. Bằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/325196/chuong-5698.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.