Thanh Nhi!
Nghĩ đến cô gái đó, vẻ mặt Diệp Huyên lập tức trở nên u ám.
Đó là cô gái cả đời này hắn sẽ không bao giờ quên!
Đáng tiếc là sẽ không còn được gặp lại nàng nữa!
Dường như cảm nhận được cảm xúc của Diệp Huyên, Tiểu Phạn chợt nhẹ nhàng kéo tay hắn, Diệp Huyên thu hồi suy nghĩ, cười khẽ: “Không sao!”
Tiểu Phạn gật đầu, sau đó lấy một que kẹo hồ lô ra đưa cho Diệp Huyên.
Diệp Huyên thầm thấy ấm áp, hắn lấy kẹo hồ lô mở nó ra, sau đó bắt đầu ăn.
Không thể từ chối ý tốt của cô bé được.
Thấy Diệp Huyên ăn, rõ ràng Tiểu Phạn rất vui vẻ, nhưng cô bé không cười, chỉ là trong mắt có nhiều hơn chút cảm xúc khác mà thôi.
Lúc này, ông lão tóc trắng chợt cất lời: “Ba thanh kiếm này của ngươi… rất thú vị!”
Diệp Huyên nhìn ông lão: “Sao lại nói thế?”
Ông lão tóc trắng chợt ngẩng đầu nhìn Diệp Huyên: “Có lẽ vẫn còn một thanh kiếm nữa!”
Diệp Huyên nhìn ông lão, ông lão này đúng là có tài! Hắn không nghĩ nhiều nữa, lập tức lấy kiếm của cô gái váy trắng ra.
Khi nhìn thấy kiếm của cô gái váy trắng, ông lão tóc trắng lập tức híp mắt lại: “Phàm Kiếm!”
Diệp Huyên hỏi: “Tiền bối cũng biết Phàm Kiếm sao?”
Ông lão tóc trắng nói: “Ta biết Phàm Kiếm lạ lắm à?”
Diệp Huyên cười ngượng ngùng: “Đương nhiên là không, chỉ muốn hỏi tiền bối đã từng thấy Phàm Kiếm rồi sao?”
Ông lão tóc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/322878/chuong-3380.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.