Tận thế!
Khi thanh kiếm Liên Tú này chậm rãi rơi xuống từ trên không trung, tất cả mọi người đều cảm nhận được hơi thở của tận thế. Nếu để thanh kiếm kia rơi xuống, có lẽ cả Thanh Châu đều sẽ sụp đổ, không chỉ có Thanh Châu, e rằng cả Thanh Thương giới cũng biến mất luôn.
Muốn hủy diệt thế giới!
Lúc này, vô số người xung quanh vô cùng kinh hãi.
Đặc biệt là ông lão hộ giới trong không trung, lúc này đầu óc ông ta đã trống rỗng, một chiêu kiếm làm sụp đổ một giới, đây là cao thủ thế nào mới có thể làm được chứ?
Đây còn là người sao?
Diệp Huyên đứng bên dưới cũng ngơ ngác, vì hắn không ngờ cô gái bí ẩn thật sự muốn làm sụp đổ thế giới này.
Chơi lớn quá rồi!
Diệp Huyên vội đứng lên, chạy tới sau lưng nàng ấy: “Tiền bối, người nhất định phải tỉnh táo! Bình tĩnh!”, đương nhiên hắn không muốn nơi này bị hủy diệt, nếu nơi này bị hủy diệt, Khương Quốc ở Thanh Châu phải làm sao đây?
Mặt cô gái váy trắng không chút cảm xúc: “Bình tĩnh cái gì, cái nơi nhỏ bé này lại năm lần bảy lượt mang đến phiền phức cho ta, làm phiền giấc ngủ của ta, đúng là đáng chết”.
Nàng ấy vừa dứt lời, kiếm Liên Tú lại rơi xuống thêm một rượng, trong nháy mắt, cả học viện Thương Mộc lập tức biến thành tro bụi, không những thế, lúc này, những ngọn núi cao xung quanh học viện Thương Mộc cũng bắt đầu đổ nát.
Cảm nhận được điều này, Diệp Huyên thầm thấy hoảng sợ, hắn vội nói: “Tiền bối, không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/319914/chuong-403.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.