Ở trong sân, lão Kỷ khẽ thở dài một tiếng.
Lúc này, Mặc Vân Khởi, Kỷ An Chi và Bạch Trạch xuất hiện bên cạnh lão Kỷ.
Sắc mặt Mặc Vân Khởi tái xanh: “Lão Kỷ, học viện Thương Mộc không biết xấu hổ là gì nữa rồi!”
Lão Kỷ nói khẽ: “Thể diện? Thiên phú và thực lực Diệp tiểu tử thể hiện ra đã khiến bọn chúng kiêng dè rồi! Nếu như bọn chúng không chó cùng rứt giậu, chờ khi Diệp Huyên trưởng thành thêm một khoảng thời gian, đến khi đó chủ viện của học viện Thương Lan sẽ đón nhận hắn, đến lúc đó bọn chúng sẽ không thể xử lý được hắn!”
Mặc Vân Khởi trầm giọng nói: “Không thể thông báo chủ chủ viện để bọn họ tới hỗ trợ hay sao?”
Lão Kỷ lắc đầu: “Hắn vẫn chưa đủ, ít nhất cũng phải đạt tới Tông Sư Kiếm Đạo trước khi hai mươi tuổi thì có lẽ mới khiến chủ viện chú ý tới…”
Mặc Vân Khởi hít sâu một hơi: “Mẹ kiếp, đám học viện Thương Mộc đúng là không biết xấu hổ mà!”
Đúng lúc này, Kỷ An Chi đột ngột nói: “Hắn xuống núi rồi! Hắn định tới Ninh Quốc!”
Mặc Vân Khởi đột nhiên nói: “Ta đi cùng hắn!”
Bạch Trạch gật đầu: “Đi cùng nhau nào!”
Nói xong cả hai xoay người rời đi.
Lúc này lão Kỷ đột nhiên nói: “Đây là một cái bẫy, cái bẫy nhắm vào hắn. Đối với hắn mà nói thì trong bí cảnh đó chính là tuyệt cảnh của hắn! Mà các ngươi đi tới đó thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/319681/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.