Việt công tử kia chết trong tay ông lão áo choàng, món nợ này tám phần là tính lên đầu hắn!
Đặc biệt là hiện tại, cả di tích Mạt Pháp đều trong tay hắn.
Nghĩ vậy, Diệp Huyên nhất thời lắc đầu!
Mẹ nó!
Đứa con còn chưa sinh ra, lão tử đã phải đi chùi đít cho nó!
Cái này gọi là gì?
Thật sự là đồ phá hoại!
Tín công chúa cười nói: “Nếu chỉ một mình cậu, hiện tại vẫn chưa thích hợp cứng rắn đối đầu với Tân Nguyệt Giáo!”
Diệp Huyên đang muốn nói chuyện, mà lúc này, Tín công chúa đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía cuối chân trời, thời không nơi đó đột nhiên vỡ ra, ngay sau đó, một ông lão đi ra!
Tín công chúa nhẹ giọng nói: “Tới nhanh như vậy sao!”
Sau khi ông lão đi tới, ánh mắt lập tức dừng trên người Diệp Huyên, ánh mắt ông ta lạnh như băng, trong mắt không hề che dấu sát ý, đang muốn nói chuyện, lúc này, kiếm Thanh Huyên trong tay Diệp Huyên đột nhiên biến mất khỏi tay!
Phía chân trời, đồng tử mắt ông lão chợt co rụt lại, tay phải ông ta đánh mạnh một quyền về phía trước!
Xuy!
Kiếm Thanh Huyên trực tiếp chặt đứt cánh tay ông lão, sau đó thuận thế đâm vào giữa trán ông ta!
Ầm!
Cả người ông lão lập tức bị xoá sổ!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-kiem-than/2626454/chuong-11631.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.