Đế Uyên và Vân Tranh nói chuyện về lệnh tập kết Thanh Hồng Ngũ Vực.
"Lệnh tập kết Thanh Hồng Ngũ Vực, tuy phải tốn hai năm, nhưng sẽ mang đến sự trưởng thành cực lớn cho các đệ tử. Rốt cuộc đây là một cuộc tập kết có truyền thừa mấy nghìn năm." "Những lần tập kết trước đây đều có thương vong, thậm chí còn có cạnh tranh khốc liệt." "Nguy cơ và cơ hội cùng tồn tại. Tranh Nhi, nếu con muốn đi, ông ngoại sẽ ủng hộ con. Nếu con không muốn, ông ngoại cũng sẽ không ép buộc con."
Phiêu Vũ Miên Miên
Vân Tranh nghe những lời của ông ngoại, im lặng vài giây, sau đó ngước đôi mắt phượng lên, cười nói: "Con sẽ đi."
Lệnh tập kết Thanh Hồng Ngũ Vực sớm hơn dự kiến, dường như là định mệnh, lại như có người đã trải đường sẵn cho nàng. Trong đầu Vân Tranh hiện lên bóng dáng Dung Sóc. Ánh mắt nàng hơi u ám. Tuy chỉ mới xa nhau vài tháng, nhưng lại như đã xa cách từ rất lâu. Không biết Dung Sóc bây giờ đang ở đâu? Trong lòng nàng có chút phiền muộn.
________________________________________
Rất nhanh, đã đến buổi trưa. Vân Tranh đi cùng Đế Uyên đến đại sảnh của Đế gia.
Khi bước vào đại sảnh, Vân Tranh đã thấy một thiếu nữ mặc chiếc váy lụa trắng ngồi ở chiếc ghế bên phải, trên mặt treo nụ cười dịu dàng, ngọt ngào. Thiếu nữ nghiêng đầu nhìn qua, lập tức đứng dậy, thân thiết gọi một tiếng, "Gia gia." "Cuối cùng người cũng đến, Tử Tử chờ người lâu rồi." Giọng nàng mang theo vẻ nũng nịu.
Đế Uyên hơi nhíu mày, lạnh nhạt lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908981/chuong-518.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.