“Có chuyện gì vậy? Sao mà ồn ào thế?” Mạc Tinh nhíu mày, ngẩng đầu tò mò nhìn xung quanh.
Vừa dứt lời, chỉ nghe thấy một luồng năng lượng bùng nổ từ cổng lớn. Đoàn người Vân Tranh nhanh chóng lùi lại vài bước.
Là ai vậy? Dám tấn công ngay tại cổng lớn của Thiên Hoàng đấu thú trường?!
Phiêu Vũ Miên Miên
Chỉ trong thoáng chốc, từ trong Thiên Hoàng đấu thú trường tràn ra mấy tên hộ vệ mặc hắc y và đeo mặt nạ. Thân ảnh của họ cực nhanh, chỉ trong hai giây đã g.i.ế.c c.h.ế.t ba người gây rối ở cổng lớn.
Giữa ánh đao kiếm, m.á.u tươi văng khắp nơi.
“A a a—” Không ít người kinh ngạc trợn tròn mắt, hai chân theo bản năng lùi về phía sau vài bước.
Sắc mặt Đoan Mộc Du trắng bệch, cảnh tượng đẫm m.á.u khiến nàng không nhịn được muốn nôn khan.
“Ọe…”
Vân Tranh thấy vậy, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, sau đó đưa cho nàng một viên đan dược sặc sỡ: “Ăn xong sẽ đỡ hơn.”
Đoan Mộc Du ngẩn người, nhận lấy đan dược, vén khăn che mặt lên và bỏ đan dược vào miệng. Một vị chua ngọt ập đến, đồng thời, cơ thể cũng cảm thấy thoải mái hơn.
Nàng kinh ngạc ngước mắt nhìn về phía Vân Tranh, nhưng Vân Tranh đã quay đầu đi, nhìn về phía mọi chuyện đang diễn ra.
Khóe môi Đoan Mộc Du khẽ nhếch, khuôn mặt nhỏ dưới lớp khăn che mặt mang theo vẻ thẹn thùng.
Tiểu tổ tông, nàng thật dịu dàng quá…
Đột nhiên, một giọng nói uy nghiêm, trang trọng đầy sát khí vang vọng: “Ngoài cửa Thiên Hoàng đấu thú trường, không được gây rối. Kẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908849/chuong-386.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.