“Tiểu tổ tông, người sao vậy?” Trưởng lão Lương phát hiện cảm xúc của Vân Tranh có chút bất thường, ông lo lắng hỏi.
Mọi người đều nhìn về phía nàng.
Chỉ có Mạc Tinh và Yến Trầm ăn ý nhìn nhau, sau đó đồng thời giơ tay đặt lên vai Vân Tranh.
Vân Tranh lập tức hoàn hồn, nàng quay đầu nhìn hai người, Mạc Tinh nháy mắt với nàng, còn làm ra vẻ mặt kỳ quái.
Tên nhóc ngốc này.
Yến Trầm ôn nhu như ngọc cười nhìn nàng.
Tâm trạng của nàng dần bình ổn, sau đó ngước mắt nhìn trưởng lão Lương, mỉm cười nói: “Chúng ta đi thôi.”
“Được!”
Đoàn người Vân Tranh không đi dạo phố trước, mà đi tìm khách điếm.
Điều khiến người ta ngạc nhiên là, các khách điếm ở Ngự Thú Thành đều lấy tên linh thú để đặt. Ví dụ như khách điếm đối diện họ, có tên là “Lấm la lấm lét khách điếm”.
Đoàn người Vân Tranh: “…”
Trưởng lão Lương còn vẻ mặt hớn hở giới thiệu: “Tiểu tổ tông, ta vừa hỏi rồi, khách điếm rẻ nhất và còn nhiều phòng nhất ở Ngự Thú Thành chính là gian ‘Lấm la lấm lét’ này!”
Khóe miệng Vân Tranh giật giật, dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn trưởng lão Lương.
Những người khác cũng đồng loạt nhìn ông, ánh mắt dường như đang lên án một cách trần trụi.
Đây chắc chắn là khách điếm mà những tu luyện giả khác chê bai chứ?!
Một khách điếm bình thường, sao lại đặt tên là “Lấm la lấm lét”? Trưởng lão Lương thấy thế, vẻ mặt ủy khuất, ông giơ tay chỉ vào khách điếm cách đó không xa: “Tiểu tổ tông à, nếu người chê gian
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908848/chuong-385.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.