Nửa tháng sau, Dung Thước mang theo Mặc Vũ rời khỏi Đông Châu.
Lại qua mấy ngày, Vân Tranh chuẩn bị từ biệt ông nội và cô cô, đi đến Nam Hải thành.
Ông nội Vân nói chuyện riêng với Vân Tranh một lúc.
“Ông nội, con sẽ tìm được cha mẹ trở về, mà dù vô dụng, con cũng sẽ trở về thăm ông và cô.”
Ông nội Vân giọng trầm thấp: “Chuyện của cha mẹ con, nếu quá nguy hiểm, thì không cần nhúng tay vào…”
Vân Tranh nhíu mày, thăm dò hỏi: “Ông nội, có phải người biết chuyện gì không?”
“Chuyện đã đến nước này, cũng nên nói cho con một vài điều mà con chưa biết! Lai lịch của mẹ con không tầm thường, ở Đại Sở Quốc đã từng trải qua vài lần ám sát. Con có biết Hoang Vu Bình Nguyên không?”
Hoang Vu Bình Nguyên? Vân Tranh có nghe qua, nơi đó tuy gọi là bình nguyên, nhưng lại là một vùng biển mênh mông.
“Mười bảy năm trước, ông và cha con từng thấy mẹ con ở Hoang Vu Bình Nguyên phất tay một cái đã c.h.é.m g.i.ế.c mấy chục cường giả, mà Hoang Vu Bình Nguyên, chính là bị lực lượng của mẹ con rót xuống mà nứt ra, sau đó dẫn nước biển từ Đông Bình Hải vào, kết quả là nơi đó liền biến thành một vùng biển!”
“Mẹ con phong hoa tuyệt đại, là người trong mộng của biết bao người, vậy mà lại thích thằng ngốc Quân Việt nhà chúng ta.”
Ông nội Vân nói, trên mặt hiện lên chút cảm khái.
Vân Tranh không ngờ ông nội mình lại khen mẹ nàng như vậy, còn hạ thấp cha nàng.
Đột nhiên, ông rũ mắt nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908817/chuong-354.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.