Ông nội Vân thấy tâm trạng Dung Thước đột nhiên “trời quang mây tạnh”, ông nhíu mày nghi ngờ nhìn qua nhìn lại hai người họ, hoài nghi họ lén lút làm gì đó mờ ám.
Nhưng, thấy Vân Tranh vẫn một bộ dạng ăn uống là trên hết, lông mày ông liền từ từ giãn ra.
“Ông nội, người ăn miếng thịt này đi.” Vân Tranh cười rạng rỡ, gắp một miếng thịt đặt vào bát ông.
Ông nội Vân lập tức hớn hở cười, chút nghi ngờ vừa rồi trong lòng đều tan biến hết.
Vân Diệu bật cười nhìn họ.
“Ngày mai Tranh Nhi có rảnh đi cùng cô cô không?”
“Đương nhiên là có rồi.” Vân Tranh nghe vậy, nhướng mày.
“Vậy hẹn nhé.”
Một bữa tối trôi qua, Dung Thước bị ông nội Vân gọi đi.
Vân Tranh cuối cùng cũng có thời gian ở bên cô cô của mình.
Vân Diệu nói: “Lần trước chuyện dị tộc, nghe ông nội con nói, tất cả là nhờ con mà ta mới có thể tìm được đường sống trong chỗ chết, Tranh Nhi, thật sự cảm ơn con.”
“Đều là người một nhà, không cần khách sáo.” Vân Tranh lắc đầu, cười nói: “Nếu con gặp phải nguy hiểm tương tự, cô cũng sẽ nghĩ mọi cách cứu con mà, đúng không cô?”
Hai người nhìn nhau cười.
Đột nhiên, Vân Diệu tiến lên ôm lấy Vân Tranh, giọng nói mang theo một chút áy náy: “Là cô của con, nhưng ta vẫn luôn không chăm sóc tốt cho con, ngược lại để con hết lần này đến lần khác cứu ta, cô cô này làm thật thất bại.”
“Cô cô, cô cũng vẫn chỉ là một cô bé thôi, chỉ là không may hôn mê
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908816/chuong-353.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.