Câu nói ấy vừa thốt ra, Chiêm Nhất Trăm sững người như phỗng.
Đổi tên bang? Đổi thì đổi, nhưng lập bang để làm gì chứ? “Gọi là bang Phong Vân đi!” Mạc Tinh khoanh tay cười nói.
Trong lúc Chiêm Nhất Trăm vẫn còn ngơ ngác, không hiểu đầu đuôi, Vân Tranh đã bảo hắn dẫn bọn họ đến Trục Tháp xem thử.
“Hai vị đại nhân, các người đến Trục Tháp để làm gì?” – Chiêm Nhất Trăm lộ vẻ dè chừng, trong lòng thấp thỏm không yên, không rõ rốt cuộc hai người này muốn giở trò gì.
Lúc thì xuống Luyện Ngục tầng dưới, lúc thì đòi lên Trục Tháp…
À đúng rồi, họ mới sửa lại tên bang, chẳng lẽ định vào Trục Tháp để nâng cấp bang, từ đó mở ra tầng luyện ngục ngầm?
Vân Tranh nhìn hắn, đầu ngón tay thon dài lơ lửng cây bút lông màu đen, thần sắc nhàn nhạt, hờ hững xoay bút, đáp:
“Thì vào xem thử tình hình thôi.”
Phiêu Vũ Miên Miên
Mạc Tinh cũng nói: “Dẫn đường đi.”
Chiêm Nhất Trăm hết cách, đành ngoan ngoãn dẫn họ tới Trục Tháp.
Trục Tháp nằm chính giữa thành Thực Nhân, có tổng cộng mười sáu tầng, kiến trúc nhọn như măng non mùa xuân, cao vút lên trời, sắc xám thép lạnh lẽo.
Bên ngoài Trục Tháp, đủ loại người qua lại, nhưng phần lớn đều mang khí tức tàn bạo, thân đầy vết máu, ánh mắt sắc như dao, trông như dân sống trong chiến loạn quanh năm.
Một gã đàn ông cụt tay, đầu quấn băng vải, hùng hổ bước ra, nhổ bãi nước bọt rồi rít lên:
“Khốn kiếp, lần sau tao phải g.i.ế.c c.h.ế.t tên chó má Hoàng Đại Dược đó!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908658/chuong-195.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.