Mộ Dận tiểu gia hỏa cũng chen vào, hưng phấn hét lớn: “A Tranh cố lên!”
“A Tranh ngươi là nhất bổng!”
Úc Thu cong cong khóe môi, nhìn bóng hình xinh đẹp trên lôi đài, hứng thú dạt dào cũng hô theo một câu: “Đánh nàng! Đánh đến mức cha mẹ cũng không nhận ra luôn!”
Vân Tranh: “……”
Mọi người: “!” Ngươi với Dạ Mị Hương có thâm thù đại hận gì sao? Dạ Mị Hương sắc mặt vặn vẹo.
Nàng cười lạnh: “Muốn đánh ta đến mức cha mẹ cũng không nhận ra sao? Vân Tranh, ngươi không đủ tư cách.”
“Hôm nay, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là lợi hại.”
Thật ra, Dạ Mị Hương còn giấu một suy tính: nếu có thể đánh Vân Tranh gần chết, nàng sẽ truyền âm uy hiếp, buộc Vân Tranh rút lui khỏi Chung Ly Vô Uyên. Cho dù nàng không chiếm được người, cũng tuyệt không để kẻ khác có được.
Nàng tin, một khi đủ mạnh, Chung Ly Vô Uyên có phản kháng cũng vô ích.
Không ngờ, lúc nàng tiến bộ thì Chung Ly Vô Uyên càng tiến nhanh hơn, giống như phi thuyền siêu tốc vượt xa nàng.
Vân Tranh nghe lời hung ác, chỉ thầm nghĩ trong đầu: “Nhân vật phản diện c.h.ế.t vì nói nhiều.”
Vì thế nàng thản nhiên gật đầu: “Được, để ta xem thử bản lĩnh ngươi thế nào.”
Dạ Mị Hương sắc mặt cứng lại.
Nàng bị khinh thường sao?
Trận khiêu chiến có trưởng lão giám sát. Vị trưởng lão phụ trách võ trường, gọi là Giả trưởng lão, nhìn hai người một lượt rồi rút ra một chiếc chìa khóa đen.
“Vù—”
Chiếc chìa khóa lơ lửng giữa không trung, tạo nên một vòng sáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908624/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.