Khi nghe lời Vân Tranh nói, Dạ Mị Hương hơi nhíu mày, nàng khẽ gõ ngón tay, rồi ánh mắt dừng lại nghiêm túc trên người Vân Tranh.
Dạ Mị Hương cảm thấy vô cùng áp lực dưới ánh nhìn chăm chú ấy.
Rõ ràng Vân Tranh nhỏ hơn nàng bốn năm tuổi...
Mọi người đều cho rằng Vân Tranh sẽ lạnh lùng từ chối. Dù sao mười ngày trước hai người từng có mâu thuẫn, nếu không vì Dạ Mị Hương thì Vân Tranh đã chẳng đánh Lưu đạo sư một trận tơi bời đến thế.
Ai ngờ nàng lại nở nụ cười nhẹ, tươi tắn đáp:
“Được thôi, nhưng với điều kiện là ngươi phải trả ta một vạn linh thạch thượng phẩm phí khiêu chiến.”
Mọi người: “……”
Dạ Mị Hương: “……”
Dạ Mị Hương vốn rất để tâm đến Vân Tranh. Ngày hôm qua, sau khi Vân Tranh vừa dán thông báo chưa bao lâu thì nàng đã biết tin.
Biết thì là một chuyện, nhưng thật sự hành động lại là chuyện khác.
Dạ Mị Hương chưa từng thấy ai lợi dụng kẽ hở giỏi như vậy.
Nàng thu lại nét mặt, bật cười lạnh:
“Một vạn linh thạch thượng phẩm ấy à, cho ngươi thì đã sao?”
Nói rồi, nàng bước đến trước mặt Vân Tranh, đưa tận tay nàng một vạn linh thạch.
Lâu Sơ Nguyệt đứng bên cạnh thấy vậy, trong lòng cười khẩy, trên môi thấp thoáng vẻ mỉa mai, nhưng nhanh chóng thu lại.
Quả nhiên là xuất thân từ tiểu quốc, chẳng có chút kiến thức, nói thì giỏi mà làm thì chẳng ra sao.
Vân Tranh nhận lấy khoản phí khiêu chiến đầu tiên, tâm trạng hiếm khi tốt đến vậy. Nàng ngẩng đầu nhìn nữ tử trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908623/chuong-160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.