Mộc trưởng lão trông thấy cảnh Vân Tranh đuổi theo Lưu đạo sư c.h.é.m giết, gương mặt nghiêm nghị suýt nữa không giữ nổi.
“Dừng tay!”
Một luồng sức mạnh kinh khủng lập tức khóa chặt lấy cả Vân Tranh và Lưu đạo sư, khiến hai người không thể động đậy.
Vân Tranh khoác trên người bộ y phục đẫm máu, chiếc rìu vàng trong tay cũng biến mất trong chớp mắt. Cô đứng yên bất động, đôi mắt đỏ ngầu như muốn đoạt hồn người khác.
Làn hơi lạnh toát ra từ cơ thể cô khiến cả không khí đông đặc lại.
Đôi đồng tử đen tuyền ấy, như lưỡi d.a.o m.á.u trở về từ địa ngục, lạnh lẽo, sắc bén, xuyên thấu vạn vật, khiến ai nhìn vào cũng không khỏi rùng mình.
Trong không gian của Phượng Sao Trời, Đại Quyển, Nhị Bạch và Tam Phượng đều cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong tâm cảnh của Vân Tranh – như một tảng băng không thể chạm tới.
Lạnh đến thấu xương.
“Chít chít.” – Chủ nhân, chủ nhân!
Đại Quyển lo lắng nhíu mày:
“Chủ nhân, chúng ta đều ở bên cạnh ngươi.”
Tam Phượng cũng nói:
“Ngươi phải tỉnh táo lại.”
Lúc này, trong đầu Vân Tranh chợt hiện lên bóng dáng người kia – từng hành động, từng lời nói của hắn.
“Ngươi có tội, ngươi chính là sai từ đầu!”
“Ngươi xứng đáng được xin lỗi sao? Vân Tranh, cho dù Thư Ngạn có làm gì sai, lỗi vẫn là của ngươi.”
“Không ai quan tâm đến sự thật, vì ngươi chính là nguồn gốc của mọi sai lầm! Nhìn đôi mắt đáng sợ đó của ngươi xem, chẳng khác nào ma quỷ!”
“Ta thật sự hối hận, hối hận vì đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908618/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.