"Ta phải kiện lên trưởng lão và các đạo sư! Rõ ràng là gian lận!"
"Đừng vội, lúc nàng ấy thu linh thạch đã có người đi cáo rồi, nhưng mà..." Một học sinh cũ thở dài nói: "Trưởng lão và đạo sư chỉ đáp, quy tắc không cấm hành vi ‘công khai liên kết’, cho nên đám tân sinh kia chỉ là gặp may thôi."
"Con bé tên là Vân Tranh này thật đúng là thông minh, có thể tận dụng được kẽ hở trong quy tắc."
Lũ học sinh cũ tức đến muốn hộc máu.
May mà Vân Tranh cũng không định giúp thêm ai vượt cầu đá nữa.
Khi nàng giúp đúng người thứ 100, thì dừng lại.
Những tân sinh còn lại, người thì rên rỉ thảm thiết, người thì vội vàng van xin Vân Tranh bán thêm linh thạch cho họ:
"Ta trả năm vạn thượng phẩm linh thạch!"
"Ta trả tám vạn, chỉ cần cho ta qua thôi!"
"Ta trả mười vạn! Tiểu ma nữ, làm ơn cho ta đi qua, ta không muốn bàn chân nát như cái sàng đâu..."
Nhưng Vân Tranh lễ độ từ chối:
"Chư vị đồng môn, những tấm ván sắt đó sắp không chịu nổi nữa rồi. Ta đã nói ngay từ đầu, chỉ có thể giúp 100 người đầu tiên vượt qua thôi."
"Các vị nếu muốn giao dịch, lần sau nhớ tới tìm ta sớm hơn."
"À đúng rồi, nhắc các vị một câu, những tấm ván sắt kia không dùng được nữa đâu. Tuyệt đối đừng bước lên, nếu không hậu quả các vị tự chịu."
Nói rồi, Vân Tranh vẫy tay chào họ, sau đó đặt chân lên tấm ván cuối cùng, nhẹ nhàng rời khỏi.
Cô thành công đi hết đoạn cầu đá.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908606/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.