Mọi người nghe tiếng động, đồng loạt quay đầu nhìn. Chỉ thấy cách đó không xa, từng đàn linh thú rậm rạp ùn ùn kéo tới, hướng thẳng về phía bọn họ.
Ai nấy đều sợ đến mức chân nhũn ra, hai đùi run lẩy bẩy.
Sao mà nhiều thế này?!
“Mẹ ơi… Sao lại lắm linh thú vậy? Ta không phải đang hoa mắt chứ?” – một thiếu niên dụi dụi mắt.
“Bí cảnh này… chẳng lẽ cũng có thú triều?”
“Chạy mau!”
Một số kẻ nhát gan lập tức xoay người bỏ chạy.
Đàn thú lao tới đông nghịt, có đủ loại linh thú, từ cấp thấp nhất giai đến cả thánh thú cấp cao.
Chung Ly Vô Uyên liếc sang Vân Tranh, chỉ thấy nàng đứng yên, mỉm cười nhàn nhạt, chẳng có chút lo lắng nào.
Chẳng lẽ… những con thú này là do nàng triệu hồi? Ý nghĩ ấy không chỉ xuất hiện trong đầu Chung Ly Vô Uyên, mà ngay cả Yến Trầm cũng cau mày nhìn nàng:
“Vân Tranh, những linh thú này… chẳng lẽ là do ngươi gọi đến?”
Câu hỏi còn chưa dứt, Vân Tranh đã đáp thẳng:
“Đúng vậy, đều là tiểu huynh đệ ta triệu hồi tới.”
Phiêu Vũ Miên Miên
Tại đại điện Ngự Thú Viện, vị phó viện trưởng xưa nay điềm đạm bỗng kích động hẳn lên. Đôi mắt ông ta như bốc lửa, nhìn chằm chằm vào hình ảnh Vân Tranh trên màn hình.
“Hạt giống tốt… thật là hạt giống tốt!”
“Thiên tài! Quả thực hiếm có, tuổi còn nhỏ đã có thể điều khiển cả đàn thú, thậm chí ngự cả thánh thú! Không thể tưởng tượng nổi!”
“Nàng chính là người thứ hai ở Đông Châu, ngoài Đông Phương Cảnh Ngọc, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908587/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.