Lâu Sơ Nguyệt nhìn bóng lưng hắn rời đi, trong lòng có chút tiếc nuối.
Phụ thân nàng vẫn luôn căn dặn phải cố gắng tạo mối quan hệ tốt với Thái tử điện hạ, sau này còn có thể nhờ hắn ký khế ước giúp một con thánh thú trở lên.
Thật ra, trong lòng nàng cũng có chút rung động với hắn.
Lúc này, Đông Phương Cảnh đang đứng nhìn bóng dáng Lâu Sơ Nguyệt, lại liếc về phía bờ bên kia – nơi tụ tập những người còn lại – trong đáy mắt lóe lên tia thù hằn độc ác.
Đông Phương Cảnh ngọc, Nguyệt Nguyệt, ta nhất định không nhường nàng cho ngươi!
Phiêu Vũ Miên Miên
________________________________________
Bên này.
Vân Tranh và Mộ Dận vừa rời khỏi bãi cỏ thì chẳng biết từ khi nào đã tiến đến lối vào khu vực tuyết cảnh.
“A Tranh, sao ở đây lại có tuyết nhỉ?” Mộ Dận đưa tay hứng lấy những bông tuyết đang rơi, vẻ mặt đầy ngạc nhiên.
“Ta cũng không rõ, nhưng ta đoán bên trong chắc chắn có nhiệm vụ gì đó.”
Vân Tranh đảo mắt nhìn quanh, phát hiện xung quanh lối vào tuyết cảnh đã có không ít người tụ tập.
Có điều, hình như chẳng ai nhận ra nàng và Mộ Dận.
Nếu không, chắc chắn họ đã xông lên cướp lấy viên cầu tích phân của cả hai rồi.
Mộ Dận nhíu mày: “Sao chẳng thấy cửa vào đâu cả? Rốt cuộc phải vào từ chỗ nào đây?”
Chính vì chưa tìm ra được lối vào, nên càng lúc càng có nhiều người tụ tập ở bên ngoài khu tuyết cảnh.
Vân Tranh cũng vô tình nhìn thấy hai gương mặt quen: Mạc Tinh và Chung Ly Vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908584/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.