Thanh Phong nói:
“Có lẽ cô ấy sẽ tỉnh thôi. Nhưng nếu lần này vẫn không tỉnh lại… sẽ bỏ lỡ kỳ chiêu sinh của Thánh Viện mất.”
Giang Dịch Thần cúi đầu, giọng đầy hối hận:
“Tất cả đều là lỗi của ta. Nếu không phải vì ta, Vân Tranh đã không bị thương nặng như vậy… Nếu cô ấy không thể tham gia chiêu sinh, ta sẽ áy náy cả đời. Bản thân ta đã không còn tương lai, sao có thể kéo liên lụy đến bạn bè của mình chứ…”
Nghe vậy, Thanh Phong trầm mặc một lát rồi nói:
Phiêu Vũ Miên Miên
“Vân tiểu thư là người có cá tính, cậu không cần tự trách. Nếu cô ấy bị thương nặng vì cậu mà cậu lại giả vờ như không có gì, e rằng chính cô ấy mới thấy áy náy. Bây giờ cậu chỉ cần kiên cường tỉnh táo, đó mới là cách không phụ lòng cô ấy.”
Giang Dịch Thần nghe xong, ánh mắt vốn vô hồn cũng gợn lên chút sóng.
Chỉ còn một ngày nữa là đến kỳ khảo hạch chiêu sinh của Thánh Viện. Thánh đô lúc này chỗ nào cũng náo nhiệt, người người tấp nập. Có thể thấy được tầm quan trọng của sự kiện này đối với toàn bộ Đông Châu.
Thánh Viện – Phòng luyện đan
Bên trong phòng luyện đan, bỗng vang lên một tiếng quát chói tai:
“Quân Phương! Mau ra đây cho ta!”
Quân Phương giật mình run rẩy. Ngay sau đó, lò luyện đan trước mặt đột nhiên bốc lên một luồng lửa lớn. Ông ta vội vận linh lực chế ngự, cuối cùng cũng may mắn dập tắt được.
“Suýt thì nổ lò mất rồi…” Quân Phương thở phào, nhưng vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908576/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.