Nói dứt lời, một đốm sáng trắng lặng lẽ từ giữa trán Dung Thước bay ra, thong thả tiến vào mi tâm của Vân Tranh, rồi hoàn toàn chìm vào bên trong.
“Ưm…”
Vân Tranh khẽ rên một tiếng, vô thức kêu lên, sau đó dần trở lại yên tĩnh.
Lúc này, ánh mắt Dung Thước căng thẳng đến cực điểm. Bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng của hắn đặt lên mu bàn tay mềm mại, ấm áp của Vân Tranh.
Trong đan điền, thần thức Vân Tranh bị sáu sợi xích vàng pháp ấn trói chặt. Linh lực trên người nàng đang từng chút, từng chút một tiêu hao.
Té xuống Linh Vương nhị giai!
Một sợi xích sắt pháp ấn vốn đã mờ nhạt cũng dần quấn chặt lấy cổ chân nàng.
Vân Tranh cảm thấy cơ thể nặng nề mệt mỏi, chỉ muốn thả lỏng mà ngủ thiếp đi…
Bỗng nhiên –
Một luồng khí tức quen thuộc và đặc biệt hướng về phía nàng. Trái tim Vân Tranh khẽ rung động, nàng cố gắng mở mắt ra. Qua tầm mắt mờ mịt, nàng nhìn thấy dáng người mặc trường bào, tao nhã, cao quý kia.
“Dung Thước…” – nàng gọi khẽ trong lòng.
“Xèo xèo…”
Tiếng bọt khí bị ăn mòn vang lên bên tai khiến nàng gắng gượng tập trung tinh thần hơn.
Nhìn rõ gương mặt tuấn tú lạnh nhạt của người đàn ông trước mặt, khóe mắt nàng thoáng hiện vẻ xúc động. Đôi môi khô khốc run run, muốn nói gì đó nhưng không thể cất tiếng.
Dung Thước nâng gáy nàng bằng một tay, tay còn lại ôm chặt eo thon nhỏ, như thể muốn dung hòa nàng vào cơ thể mình.
Đôi mắt hắn sâu thẳm, kiên định,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908575/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.