“Đi đi, ta và cô cô của con sẽ ở nhà chờ con trở về. Nếu có thời gian rảnh thì nhớ viết thư về nhiều vào, bằng không chúng ta sẽ rất lo lắng.” Vân lão vương gia cũng không lấy làm bất ngờ khi nàng giữ đúng lời hứa. Dù sao thì kỳ khảo hạch tại Thánh Đô cũng chỉ còn khoảng bốn tháng nữa là bắt đầu.
Nếu Tranh Nhi còn chưa khởi hành, ông và cô cô đều sẽ vì nàng mà sốt ruột.
Tuy trong lòng không nỡ xa, nhưng cuối cùng vẫn phải để nàng rời đi trưởng thành độc lập, chứ không thể cắt đứt đôi cánh của nàng, giam nàng mãi dưới vòng tay che chở của Vân Vương phủ.
Vân Diệu nắm tay nàng, mỉm cười dịu dàng: “Tranh Nhi, cứ yên tâm đi, cô cô sẽ chăm sóc tốt gia gia và toàn bộ Vân Vương phủ thay con!”
Nhìn thấy ánh mắt mong chờ xen lẫn không nỡ của gia gia và cô cô, tim Vân Tranh khẽ rung động. Nàng mỉm cười, đáp: “Con biết rồi.”
“Đây là hai chiếc nhẫn trữ vật con tặng cho gia gia và cô cô. Bên trong có phù văn, linh thảo và linh dược.”
Sau khi đưa nhẫn cho họ, nàng trò chuyện thêm chừng nửa canh giờ, rồi trở về Vân Phi Các thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời khỏi Vân Vương phủ.
“Tiểu thư, Nguyệt Quý sẽ đợi người trở về.”
Nguyệt Quý nước mắt lưng tròng, nhìn chằm chằm Vân Tranh, giống như ngày đầu hai người gặp nhau bên ngoài Như Diễm Chi Sâm.
Vân Tranh mỉm cười, gật đầu.
________________________________________
Ba ngày sau.
Tại nơi sâu nhất trong dãy núi Nhật Bất Lạc, một bóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908566/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.