— —
"Chờ ta rất lâu rồi sao?"
Dung Thước khẽ sững người, ánh mắt nhìn thẳng vào Vân Tranh. Khuôn mặt tuấn tú thoáng hiện vẻ bất ngờ. Nhưng Vân Tranh lại không hề nhận ra biểu cảm của hắn, cô chỉ vươn tay trái ra, khẽ khàng vẫy trước mặt hắn.
“Dung Thước, giúp ta tháo chiếc nhẫn ở tay trái xuống đi.”
Dung Thước kéo suy nghĩ về hiện tại, môi mím lại, chậm rãi hỏi: “Tại sao?”
Vân Tranh hừ nhẹ: “Ngươi chẳng hỏi ta một lời, đã tự tiện đeo lên tay ta chiếc nhẫn Phượng Hoàng này. Là muốn ta mang nợ ngươi một ơn lớn sao?”
Dung Thước nhìn cô không nói gì. Đôi mắt sâu thẳm của hắn khiến Vân Tranh có chút mất tự nhiên. Bị hắn nhìn chằm chằm như vậy, cô bắt đầu thấy bối rối.
Phiêu Vũ Miên Miên
“Vân Tranh,” – giọng Dung Thước trầm thấp – “Ta có chuyện muốn nói với ngươi.”
Vân Tranh giật mình vì vẻ nghiêm túc đột ngột của hắn, nửa lo nửa nghi, cô dè chừng hỏi: “Không phải lại là chuyện tối qua đó chứ?”
Vừa nói, cô vừa rụt tay lại, nhanh chóng lùi về sau, giữ khoảng cách an toàn, vẻ mặt cảnh giác đề phòng nhìn hắn.
Nhìn thấy dáng vẻ rụt rè ấy, Dung Thước không nhịn được bật cười. Mới nãy còn mạnh miệng, giờ đã sợ rồi? “Dung Thước, ngươi đã hứa sẽ không nhắc lại mà.”
Hắn giơ tay, búng trán cô một cái rõ đau, nhíu mày: “Trong đầu ngươi cả ngày toàn nghĩ linh tinh gì vậy?”
“A— đau đó…” – Vân Tranh nhăn mặt, xoa trán, bĩu môi trừng hắn – “Ngươi mạnh tay quá!”
“Thật đau à?”
“Chứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908514/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.