"Vân Tranh, ngươi quá đáng lắm rồi!"
Tô Dung cuối cùng không chịu nổi ánh mắt khác lạ từ nhiều người xung quanh nữa, nàng đột ngột đứng bật dậy, đôi mắt ngấn lệ, nhìn Vân Tranh với vẻ vừa uất ức vừa đau lòng:
"Ngươi cứ liên tục bôi nhọ ta. Ta biết ngươi với Tam hoàng tử có thể có chút hiểu lầm, nhưng cũng không đến mức phải ra tay nặng như vậy chứ?"
Tô Dung mặc một bộ y phục trắng, đôi mắt hoe đỏ rưng rưng như sắp khóc, vẻ ngoài vừa mỏng manh lại vừa kiên cường. Nếu lúc này có một nam tử ở đây, e rằng sẽ không nhịn được mà sinh lòng thương tiếc, muốn che chở nàng.
Nhưng ——
Trong buổi yến tiệc này chỉ toàn là nữ quyến. Hơn nữa, Tô Dung là người có thiên phú tu luyện nổi bật trong Đại Sở quốc, vậy mà lại giả vờ yếu đuối như thế, khiến phần lớn các tiểu thư quý tộc ở đây đều thấy khó chịu và chán ghét.
Giang Ngữ Yên – người ngồi giữa yến hội – ngẩng đầu liếc nhìn Tô Dung, sau đó ánh mắt chuyển sang dừng lại ở Vân Tranh, mang theo một chút suy đoán.
"Ta hống hách dọa người ư?" – Vân Tranh nhướng mày kinh ngạc hỏi, sau đó nàng nhìn về phía Thái hậu – người đang ngồi ở ghế trên, mặc y phục đỏ sậm lộng lẫy – "Thái hậu, thần nữ có dọa người sao?"
Nghe vậy, Thái hậu khẽ nhíu mày, trong mắt thoáng hiện vẻ không vui.
"Dung Nhi, ngồi xuống." – Thái hậu lên tiếng.
Bàn tay giấu dưới tay áo của Tô Dung hơi siết chặt lại, nhìn Vân Tranh mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908485/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.