Vân lão vương gia biết hôm nay nàng sẽ vào cung, nên đích thân đến Vân Phi Các dặn dò kỹ lưỡng, bảo nàng phải cẩn thận đối phó mọi chuyện.
Vân Tranh ngồi trong xe ngựa của Vân vương phủ, trong tay ôm một sinh vật nhỏ lông trắng xù. Còn Nguyệt Quý thì ngồi bên ngoài xe.
Gần đây, Vân Tranh luôn mặc áo đỏ rực rỡ, rực cháy như lửa, khác hẳn phong cách kín đáo, đơn giản trước kia. Hôm nay, nàng không định làm đóa "hoa trắng nhỏ" để người ta tùy ý dẫm đạp nữa.
Trong đầu nàng lần lượt hiện lên khuôn mặt của những kẻ từng làm nhục, ức h.i.ế.p mình. Ánh mắt nàng lạnh như băng, lóe lên tia sáng sắc bén.
“Chi chi.” – Sinh vật nhỏ trong lòng nàng dường như cảm nhận được cảm xúc của chủ nhân, khẽ cọ đầu lông mềm vào lòng bàn tay nàng để an ủi.
Vân Tranh sực tỉnh, cúi đầu nhìn nó, hiếu kỳ hỏi:
“Sau khi thần thú xuất thế không phải sẽ có thể nói tiếng người sao?”
Tiểu đoàn lông trắng nghe vậy thì sốt ruột hẳn lên.
“Chi chi!”
Vân Tranh cảm nhận được tâm trạng nôn nóng của nó. Nàng nhẹ nhàng xoa đầu nó, nói:
“Chẳng lẽ ngươi bẩm sinh thiếu hụt, bị triệu hồi ra thế giới này quá sớm?”
Tiểu đoàn lông trắng gật đầu như người thật, đôi mắt thủy tinh trong suốt ánh lên vẻ đáng yêu.
Thật ra, khi khế ước với nó, Vân Tranh đã lờ mờ cảm thấy linh lực nó yếu hơn bình thường. Dù ở không gian khế ước hay ở ngoài, nó đều dễ rơi vào trạng thái ngủ sâu.
Phiêu Vũ Miên Miên
Vân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908484/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.