Mọi người vừa nghe xong liền theo bản năng lùi xa khỏi Phương Diễm, ánh mắt nhìn hắn chẳng khác gì đang nhìn mãnh thú hay tai họa sắp giáng xuống.
Điều này khiến Phương Diễm tức đến mức suýt nghẹn máu, cổ họng trào lên một vị mặn tanh, may mà hắn cố nuốt xuống, không thì đã phun m.á.u ngay trước mặt bao người rồi.
Người nhà họ Phương vì đứng gần hắn nhất nên rõ ràng có thể ngửi thấy mùi hôi tanh trên người hắn.
Rốt cuộc hắn đã chọc phải giống linh thú nào mà thành ra thế này? Bọn họ cũng muốn tránh xa Phương Diễm một chút, chỉ tiếc là không dám, sợ bị hắn phát hiện, đến lúc đó chắc chắn sẽ bị trách phạt hoặc dạy dỗ một trận nên thân.
Phương Diễm dẫn người nhà họ Phương vội vàng rời đi.
Những người vây xem thấy sự việc đã kết thúc thì cũng nhanh chóng giải tán.
Vân Tranh cũng theo Vân lão Vương gia trở về phủ.
Trong đại sảnh, Vân lão Vương gia ngồi ở ghế chủ vị, vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô gái mặc bạch y trước mặt.
“Mọi người lui xuống hết đi.” Vân lão Vương gia phất tay ra hiệu, cho những người không liên quan trong phòng lui ra.
“Vâng, Vương gia.”
“Con có gì muốn nói không?” Vân lão Vương gia ánh mắt sắc bén, nghiêm giọng hỏi.
Vân Tranh đưa tay ra, trên lòng bàn tay bỗng hiện ra một tiểu cầu lông trắng đáng yêu, “Tất cả mọi chuyện lần này đều do nó mà ra.”
“Sao cơ?”
Vân lão Vương gia nghi hoặc, nhíu mày bước đến gần, cẩn thận quan sát con linh thú nhỏ, nhưng vẫn không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908475/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.