Sở Thừa Ngự bình tĩnh lắc đầu.
Hắn đứng cạnh cửa sổ, ngẩng đầu nhìn về phía xa – nơi đang xảy ra xáo động – cùng với cô gái mặc y phục trắng, độ chừng mười bốn mười lăm tuổi, đôi mắt sâu thẳm mang theo vài phần cảm xúc khó đoán.
“Lâm công công, ngươi thấy Vân Tranh có giống mẹ nàng không?”
Lão thái giám Lâm công công nghe vậy thì hơi ngạc nhiên, ông cũng hướng về phía ngoài cửa sổ nhìn thoáng qua, rồi lập tức thu ánh mắt về.
Lâm công công cung kính đáp:
“Bẩm hoàng thượng, ước chừng giống sáu bảy phần. Có điều, về tài năng và thiên phú, Vân Tranh tuyệt đối không thể so được với Quân Lam năm xưa.”
“Năm đó, Quân Lam là một thiên tài luyện đan sư, thực lực cũng rất mạnh. Tiếc rằng bà ấy lại gả cho Vân Quân Việt – một kẻ bình thường vô dụng…”
Lời nói của Lâm công công mang đầy cảm khái.
Sở Thừa Ngự thu lại biểu cảm, ánh mắt hơi trầm xuống. Quân Lam vốn xuất sắc đến thế, vậy mà lại bỏ qua hắn, chọn một kẻ vô dụng như Vân Quân Việt.
Hắn nói:
“Về cung thôi. Bây giờ Vân Vương phủ đang gây ra động tĩnh lớn như vậy, nếu trẫm tùy tiện xuất hiện sẽ phá vỡ thế cân bằng hiện tại của bọn họ. Đến lúc đó e là khó mà dẹp yên những âm mưu ngấm ngầm.”
“Vâng.” – Lâm công công cúi đầu đáp.
Sở Thừa Ngự lại dặn thêm:
“À, nửa tháng nữa Thái hậu tổ chức Bách Hoa Yến, truyền một thiệp mời cho Vân Tranh.”
“Tuân mệnh, hoàng thượng.”
________________________________________
Trước cổng Vân Vương phủ.
Hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-nhat-dong-thuat-su/4908474/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.