Cô nói với Lệ Thịnh, chúng ta chỉ có thể làm bạn bè.
Cô nói cô không xứng với anh.
Nhưng cô lại không nói được nguyên nhân.
***
Hôm nay Tân Đồng thức dậy rất sớm.
Nam Hợp vẫn ngủ say, cóthể là hôm qua chơi đùa nhiều nên mệt rồi, mắt cậu nhắm lại, cái miệngnhỏ nửa mở ra, khóe miệng có chút bóng bóng.
Là nước miếng sao? Tân Đồng cảm thấy mắc cười.
Cô vươn tay đắp lại cáichăn bị Nam Hợp đá sang bên cạnh, đưa tay gạt mấy sợi tóc mềm trên tráncậu, hôn lên trán một cái, mới nhẹ chân bước xuống giường.
Xoay người đóng cửa, đi đến nhà vệ sinh.
Đã sớm có một người đứngtrong đó, đúng lúc anh cầm dao cạo râu, nhìn thấy cô từ trong giương,tay hơi ngừng một chút, xoay người lại, trên cằm có một vòng bọt cạo râu màu trắng.
“Chú trước đi.” Tân Đồng vuốt vuốt lại mái tóc rối bù, tỉnh táo hơn nhiều, mới nhớ lại đêm qua Lệ Đông Nhất cũng ở đây.
Nhà vệ sinh không lớn, cô cũng không định chen chúc với anh cùng rửa mặt chải đầu.
Lệ Đông Nhất không nói gì, khóe mắt lại rõ ràng cong lên, xoay người nhìn vào gương tiếp tục động tác trên tay.
Tân Đồng luôn luôn đánhrăng rửa mặt rất mau, lúc đi đến cạnh cửa đổi giày, Lệ Đông Nhất đangcầm máy tính bảng ngồi trên sô pha chợt ngẩng đầu lên hỏi: “Đi đâu vậy?”
Tay Tân Đồng đã đặt trên cửa, “Cháu định xuống lầu mua bữa sáng.”
Cô đợi anh “ừm” một tiếng tỏ ý anh đã biết,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-muon/1989254/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.