"Nhìn bộ dáng như gặp đại địch của ngươi, chẳng qua chỉ là thả một quân cờ bên cạnh Đế Thừa Ân, năm đó Tử Nguyên đã biết rồi, chỉ là chưa thấy người đó trông như thế nào thôi." Lạc Minh Tây nhún vai, lùi lại về phía sau một bước dựa vào núi giả bên cạnh, cười híp mắt vỗ vỗ vai Uyển Cầm, trả lời một cách ung dung tự tại.
Uyển Cầm cân nhắc biểu tình trên mặt hắn, cứng rắn nói: "Công tử, khi ngài nói dối thì vai phải sẽ dựa về phía sau, cười cái điệu khiến người khác rất khó chịu, tiểu thư không nhìn ra, nhưng ngài đừng nghĩ lừa gạt được ta."
Thần sắc Lạc Minh Tây cứng đờ, hiếm khi nhìn Uyển Cầm đánh giá một lúc lâu: "Chậc chậc, nha đầu nhà ngươi thành tinh rồi, nói đi, có phải tra ra cái gì rồi không?"
"Khoảng lâu trước đây tiểu thư bảo ta điều tra trận hỏa hoạn ở phố Ngũ Liễu cùng án hành thích trong hoàng cung, ta không tìm được manh mối, sau đó tiểu thư lại phân phó kéo tất cả thế gia trong kinh thành xuống nước.." Uyển Cầm dừng một chút: "Lúc ấy ta liền cảm thấy có người đang che giấu cho hai án này, nên chúng ta mới không thể tra ra nửa điểm manh mối."
"Ừm, nếu không tra ra được gì, chuyện kia trở thành án không có manh mối cũng không sao, sự trung thành của thế tộc đối với hoàng thất đã không bằng lúc trước, coi như người này gián tiếp giúp chúng ta một đại ân."
"Chính là bởi vì không tra ra được gì nên ta mới nghi ngờ, nếu không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-hoang-thu-an-lac-truyen/1095454/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.