Phía bên Thiên Bình tông, Tống Nguyên là người đứng đầu, tu luyện của cậu ta cao nhất, vả lại trong thánh dược sơn này, cũng xem như có được chút tạo hóa, không ngờ từ kỳ cuối của cảnh giới Cố Nguyên, lại đạt được đến mức Đỉnh Phong của cảnh giới Cố Nguyên.
Nhìn khí tức của cậu ta, đột phá Linh Đan cảnh giới, chỉ là vấn đề về thời gian mà thôi.
Còn phía bên Yêu tông, người đứng đầu là một nam thanh niên trẻ tuổi, người này thần sắc lạnh lùng, tướng mạo ôn nhu, môi miệng mỏng, nhìn vào liền có cảm giác là người có tính tình hà khắc.
Cậu ta đang chơi đùa với chiếc nhẫn đeo trên ngón giữa của mình, đôi mắt đưa qua đưa lại nhìn bọn người Thiên Bình tông, cuối cùng, nhìn về phía Thanh thủy thần liên kia, mỉm cười rồi khen: “Quả không hổ danh là linh dược có thể luyện ra được Đan anh dược, độ rộng lớn của sơn cốc này, được cả ngàn trượng đúng chứ? Chỉ là sự lan tỏa của khí tức, cũng khiến cho linh khí nơi này so với những nơi khác bên ngoài sơn cốc phong phú gấp nhiều lần.”
“Linh khí phong phú thì sao nào? Lý Âm, Thanh thủy thần liên này, là của Thiên Bình tông ta!” đôi mắt Tống Nguyên nheo lại,trên người cậu ta cũng có vài chỗ thương tích, nhưng không phải là nghiêm trọng lắm.
“Sao?”
Lý Âm mỉm cười, lời nói có chút đùa giỡn: “Lời này sao lại nói như vậy được? thiên địa linh vật, là nơi người có đạo đức thì có được thôi, thánh dược sơn này, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-diet-thuong-khung/2201678/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.