Sự tĩnh lặng bao trùm Tử Hà sơn mạch. Ba mươi vạn người ngay cả hơi thở cũng đình chỉ, tập trung tinh thần cảm nhận và quan sát dao động từ bốn phương tám hướng, chỉ cần Hồng Trần Kiếp Chủ xuất hiện lập tức sẽ dốc toàn lực diệt sát hắn.
Nhưng chờ hồi lâu mà chẳng thấy ai ra mặt, sự lạnh lẽo và sát cơ thì lại ngày một nồng đậm hơn khiến bọn họ từ dè chừng chuyển thành sợ hãi.
Bóng tối nơi đây dường như có chút lạ thường, hoàn toàn ngăn cách thần niệm dò xét, ngay cả mặt đất cũng vậy, không ít người bắt đầu cảm nhận mặt đất dưới chân có gì đó không đúng lắm. Nó từ cứng rắn bắt đầu nhũn ra như bùn, sự lạnh lẽo từ bên dưới toả ra như hàn băng vạn năm khiến ai nấy hoảng sợ vội vã di chuyển.
- Cẩn thận!
Quan Thất nhận ra điều bất thường vội hét lớn nhưng đã không còn kịp nữa.
Lập tức hơn ngàn người bị vô số những cánh tay dưới đất vươn lên nắm lấy bắp chân rồi kéo mạnh xuống. Dưới cái kéo đầy mạnh mẽ này, những tu sĩ kia dù vùng vẫy phản kháng đến mấy cũng bị kéo tọt xuống đất, tốc độ nhanh đến nỗi bọn họ còn chưa kịp mở miệng cầu cứu, chỉ kịp ú ớ được vài tiếng trong cổ họng đã mất tăm mất dạng.
- Thứ quái quỷ gì đây?
Mộ Dung Uyên Bác rút kiếm chém bay mấy cánh tay đang thò lên, nhưng những cánh tay này quá mức quỷ dị, sau khi bị chém đứt vẫn có thể tìm tục truy kích địch nhân, thủ đoạn cực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/de-cuong/411192/chuong-393.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.