" Thằng khốn, đến người phụ nữ của mày cũng chỉ nhỏ con nằm trên giường bệnh. Không trừng chết lúc nào không hay "
Câu nói vừa dứt, một tiếng động lớn khiến những người xung quanh phải giật mình không nói thêm tiếng nào. Dương Nhược Thiếu đứng dậy mặt mày lạnh tanh không nói lời nào đi đến chỗ Lâm Tư cầm cổ áo hắn kéo ra khoảng trống bên ngoài.
" Ngậm miệng vào, tao không ngần ngại tiễn mày đâu " Dứt lời nói Dương Nhược Thiếu cầm chai rượu đập xuống đất, bàn chân anh dồn hết lực đạp lên mặt hắn.
Người anh cũng bắt đầu khẽ cúi xuống, gương mặt điển trai bỗng nở một nụ cười cảnh báo khiến người đối diện cảm thấy ớn lạnh. Lâm Tư cả người run lên, mồ hôi cũng vã ra không ngừng nhưng nam nhân đối diện lại vô cùng tức giận chẳng để ý đến điều đó. Chiếc chai đã bị vỡ vun đi mất nữa nhanh chóng vì chút giận mà đâm thẳng vào tay trái của Lâm Tư.
" Mày chưa biết tao là ai? Đến khi biết rồi nên chạy đi không chừng " Dương Nhược Thiếu cúi người ghé sát tai hắn lạnh giọng cảnh báo.
Anh cũng không quá vội rời đi dùng chân giẫm lên chai thủy tinh khiến cho những mảnh vỡ đó đâm sâu vào da thịt hắn hơn. Những tiếng kêu thét của Lâm Tư vô cùng lớn, nhưng người xung quanh không ai dám đến gần.
Trong bệnh viện ai cũng biết đến Lâm Tư thuận tay trái, trong khi đó cánh tay rất quan trong với một bác sĩ. Việc này khiến bao nhiêu đồng nghiệp sót sa, nhưng chẳng ai dám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479065/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.