" Đừng sợ, ngoan nào. Rồi sẽ qua, nhất định em không sao đâu. Tin anh. " Anh ôm cô vào lòng nhẹ nhàng động viên.
Hàn Như Tuyết im lặng một hồi lâu, tâm trạng cô đang rất hỗn loạn. Mọi thứ cô không thể quyết định, không thể làm chủ. Cô thực sự rất sợ, sợ vĩnh viện không thấy anh.
" Em muốn phẫu thuật ngay hôm nay " Cô quay sang nói.
" Không được, em cần nghỉ ngơi hôm nay "
" Làm ơn, nếu may mắn em có thể rút ngắn được một ngày gặp anh " Cô mệt mỏi lên tiếng, hai tay nắm chặt lấy nhau cả người cô đã run lẩy bẩy.
Dương Nhược Thiếu không trả lời khẽ đặt lên trán cô một nụ hôn. Sau đó anh liền gọi điện lại cho bệnh viện đặt lịch.
Hai người cùng nhau đến trước cửa bệnh viện, bước chân đều bị đứng lại chẳng bước chẳng lùi được. Thời gian này vô cùng đáng sợ, vô cũng ngột ngạt..
" Em sẵn sàng chưa? " Anh quay sang hỏi cô.
Cô không trả lời, chỉ lặng lẽ kéo tay anh bước vào bên trong. Những bước đi rất vội vã, hỏi đường xong rồi lại đi. Cô thực sự không hỏi anh về đường lối mà bắt chuyện với người lạ mặt xong lại kéo anh đi. Cho đến khi lên giường kiểm tra trước khi qua phòng phẫu thuật, cô cũng không mở lời, mái tóc dài cũng bị cạo sạch. Và khi chiếc giường vừa đẩy qua anh, cô rất nhanh chóng kịp nắm lấy tay anh gửi lại thứ từng cho cô nghĩ đến hào nhoáng của hạnh phúc do chính anb bạn tặng.
" Đợi em tỉnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479064/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.