Từ khi tỉnh lại ánh mắt Hàn Như Tuyết không ngừng ráo riết tìm kiếm thứ gì đó nhưng không hề thấy. Người thân quen không thiếu, nhưng không thấy bóng dáng của anh đâu khiến cô có chút lo lắng.
" Anh đây. "
Từ ngoài cửa phòng bệnh, Dương Nhược Thiếu nghẹn ngào lên tiếng chậm rãi bước đến nơi Hàn Như Tuyết đang ngồi dựa lưng vào thành giường bệnh .
Ánh mắt anh như sắp khóc, rưng rưng nhìn nữ nhân gầy nhom xanh xao phía trước mà lòng cứ nhói lên khó chịu.
Thấy anh không lên tiếng chỉ nhìn mình bằng đôi mắt buồn bã xen chút vui mừng, cô không chờ đợi lên tiếng. " Dương Thiếu!"
Anh chợt giật mình, ngồi xuống nắm chặt lấy bàn tay của cô. Đôi môi mấp máy chẳng thành lời.
Hàn Như Tuyết cau mày có chút khó hiểu lên tiếng. " Anh không sao chứ? Dương Thiếu "
Một lần nữa Dương Nhược Thiếu lại giật mình, anh luôn chìm vào sự lo lắng khi nhìn cô.. anh sợ cô sẽ nhắc đến đứa bé.. " Không có, không sao.."
" Trông.. anh...gầy quá, Dương Thiếu." Giọng nói cô trở nên yếu ớt, nó truyền đến anh rất chậm.
" Anh ổn, em cảm thấy trong người thế nào? " Anh dịu dàng khỏi thăm, bàn tay vẫn nắm lấy bàn tay phải của cô, chẳng muốn buông dù chỉ là một giây. Bởi vì lần này sự mất mát ấp đến khiến trái tim anh quặn thắt khó sống, thật may cô còn ở đây.
Hàn Như Tuyết không biết trả lời sao, ánh mắt cô trầm lắng đi quay sang nhìn cánh tay trái bất động.. Gương mặt biến chuyển, cô đầy tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479058/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.