" Tiểu Tuyết.. Anh tỉnh lại rồi, em chưa mở mắt sao? "
" Anh thấy mệt lắm, tỉnh lại nói em ổn đi."
" Lần này anh không cho em ngủ nhiều đâu, nhìn coi trời sáng rồi. Mau dậy đi bảo bối .."
" Tiểu Tuyết, anh nhớ giọng em "
Dưới cái ánh sáng yếu đầu sáng rọi qua tấm kính trong suốt, người con trai ấy vẫn chăm chú nhìn nữ nhân. Khoé mắt nơi đấy đã vươn vấn giọt lệ, sống mũi có chút cay cay.. Cái cảm giác đau thương, như mất mát đi một thành quả lớn.. Ở cái giữa điểm của lưng chừng hạnh phúc, cái lúc anh đang thả mình trong nó bỏ đi quá khứ để xây dựng cuộc sống mới cùng người con gái ấy chưa xong đã bị phá bỏ..
Nhìn cái gương mặt xanh xao, gầy hao đi bao nhiêu lòng anh chợt nhói.. Mới đấy hơn 1 tháng trước, cũng vì sự sơ suất của anh mà cô nhập viện.. Có phải vì bên anh cô chịu nhiều đau thương mất mát không? Cái lúc buông lỏng cô ra, sợ giao nhiệm vụ cô gặp tai nạn sơ xuất trong công việc là lúc anh nghĩ cảnh giới nguy hiểm sẽ ít hơn.. Nhưng có lẽ không..
Cô ấy vẫn im lặng, sự im lặng bóp dần lấy trái tim của Dương Nhược Thiếu.. Anh vẫn gạt đi nỗi buồn trong mình, cố tỏ ra mạnh mẽ như hàng ngày nhưng dường như lại khó đến lạ..
[... ]
Giữa một nơi gập mùi máu tanh, không gian u ám, ánh sáng nhạt nhòa.. Đôi khi lại vang lên những tiếng cười nhạo, những tiếng khóc của trẻ con..
Một hình hài không rõ, là một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479057/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.