" Ai cho anh ngủ đây? " Cô khó chịu mở mắt cau mày nhìn anh.
" Tôi muốn"
" Về phòng anh đi..."
" Muộn rồi.."
" Mới có hơn 9 giờ, còn sớm."
" Muộn rồi, tôi muốn gần em." Dương Nhược Thiếu dịch đến gần phía Hàn Như Tuyết ôm cô vào lòng ghé sát vào tai mở giọng nói mê mẩn lòng cô gái nhỏ trong mình.
Thấy mình trong vòng tay anh, cô nhanh chóng rời khỏi rồi ngồi dậy.
" Tay anh đang đau, nằm dịch ra đi. " Hàn Như Tuyết cau mày khó chịu.
" Được rồi, hôn anh một cái đi." Dương Nhược Thiếu nũng nịu, thay đổi ngữ điệu cách xưng hô.
Nghe đến đây, mọi thứ xung quanh cô như bị xoay chuyển. Nhưng cuối cùng Hàn Như Tuyết cũng cúi người xuống, mắt cô chính diện với mắt anh chợt cả người cô nóng rực đến lạ. Ánh mắt anh khác đến lạ, nó dường như nhìn bao quát cơ thể cô khiến cô có chút run lên trong mình.
" Mau lên anh buồn ngủ rồi." Anh khẽ nhắm đôi mắt lại một cách mệt mỏi, đôi môi cong lên một đường quyến rũ.
Hàn Như Tuyết tiến đến gần hơn, cô có thể cảm nhận được rõ hơi thở thơm tho của anh thêm chút mùi rượu vang khá quyến rũ cô.
Khẽ đặt lên môi anh một nụ hôn nhẹ rồi nhanh chóng có ý đồ bỏ chạy, nhưng không dễ dàng như cô nghĩ cánh tay rắn chắc bị thương của anh vẫn đủ sức giữ cô lại.
" Tiểu Tuyết, em vẫn gây thơ như hồi đầu." Anh ghé sát tai cô lên tiếng trêu đùa, rồi phả hơi thở ấm vào tai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479044/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.