" Cảm ơn, cho anh." Nhận lời cảm ơn, Hàn Như Tuyết đưa cho Dương Nhược Thiếu một cái gối và một vỏ chăn mỏng rồi nhanh chóng bước vào phòng, khóa trái cửa.
Căn phòng tĩnh lặng, gió vẫn vậy ghé vào qua cánh cửa kính hé mở khiến căn phòng se lạnh. Hàn Như Tuyết bước lại phía bàn trang điểm, ly rượu vẫn đó nồng mùi bên cạnh một hộp giấy nhỏ.
Vén một phần tóc nhỏ để lộ phần da đầu có chút xây xát nhỏ, Hàn Như Tuyết dùng tờ giấy chạm nhẹ vào vết thương. Vài giây sau đó, cô bỏ tờ giấy thấm xuống. Tờ giấy mỏng trắng tinh, vẫn dính chút máu.
" Chắc không sao đâu.." Cô khẽ lên tiếng...
Vo nát tờ giấy cô vứt nó vào chiếc hộp trống gần đó rồi định bước lên dường, nhưng suy nghĩ về Dương Nhược Thiếu lại khiến cô dừng lại.
Quay người lại, Hàn Như Tuyết bước đến cửa phòng đắn đo mãi cô mới mở được cánh cửa ra. Người đàn ông đó đã biết mất, cô còn nghĩ anh sẽ đứng đó cơ chắc là có nhầm lẫn.
Gối và chiếc chăn mỏng được Dương Nhược Thiếu để gọn trên ghế sofa có lẽ anh đã về phòng. Hàn Như Tuyết không suy nghĩ nhiều bước vào phòng bếp trống trải, vừa bước vào đến nơi bước chân cô bỗng ngừng lại.
" Em chưa ngủ à?" Dương Nhược Thiếu dựa lưng vào tường tiếp tục uống nốt chai nước cuối cùng mà Hàn Như Tuyết mới gọi ban nãy.
" Chưa. Anh không về phòng đi.." Cô khẽ cau mày khó chịu nhìn chai nước.
" Định uống nước xong vào ngủ cùng em." Anh bỏ chai nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/day-vo-nho-lam-sat-thu/1479043/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.